Cách Chèn nhạc vào PowerPoint - Cách nhúng nhạc vào Slide của PowerPoint 2003

Posted in

Nhúng (Chèn) nhạc vào Slide của PowerPoint 2003

Hôm nay,mình xin hướng dẫn các bạn cách chèn âm thanh vào powerpoint:
Các file định dạng có thể sử dụng(cái này là cực kì quan trọng luôn nha):.wav,.midi,.mp3,.aiff,.au,...
Đầu tiên các bạn chọn slide muốn chèn nhạc rồi bạn làm như sau:

Hộp hội thoại xuất hiện:

Sau đó ,các bạn nhập vào đường dẫn và nhấn OK.Nó sẽ hiện lên như sau:

Bạn đánh dấu vào:
+automaticaly:nếu muốn nó tự động play khi đến file này.
+when clicked:nếu muốn nó play khi mình nhấp vào icon hình cái loa
Lựa chọn cách thức
Để điều chỉnh thời điểm file nhạc ngừng phát ta làm như sau:

rồi sau đó chọn
Nó hiện lên như sau

Trong tab effect ,mục stop playing:
-Muốn file nhạc ngừng khi nhấp chuột chọn on click
-File nhạc ngừng khi chuyển file chọn after current silde
-File nhạc chơi qua nhiều silde chọn after và số file muốn chơi
thế là việc chèn nhạc đã xong.
Mẹo nhỏ

Xuất hiện hộp hội thoại

-Để file nhạc play nhiều lần Đánh dấu vào ô trống trống của mục play options
-Làm ẩn icon âm thanh đánh dấu vào ô trống trong mục display options.
Chúc các bạn thành công.
PowerPoint 2003 cho phép bạn nhúng vào slide các file nhạc có định dạng MP3, WAV và WMA.
Khi chèn nhạc bạn lưu ý các điều sau:
- Bạn có thể tùy chọn giữa Automatic (tự động phát bài nhạc mỗi khi mở slide) và When clicked (phát nhạc khi người xem bấm vào biểu tượng hình cái loa) tùy theo ý đồ trình diển của bạn. Tuy nhiên, nếu muốn nhạc phát suốt quá trình trình diển (presentation) của slide thì bắt buộc bạn phải chọn chế độ Automatic.

- Vào Tools > chọn Options > chọn thẻ General rồi chỉ định dung lượng file trong Link sounds with file size greater than. Chỉ những file nhạc nhỏ hơn dung lượng này mới được nhúng vào slide, file có dung lượng lớn hơn sẽ chỉ là file liên kết chứ không được nhúng (khi chép sang máy khác bạn phải chép luôn cả file liên kết thì mới nghe nhạc được).

- Nhạc chỉ phát 1 lần trong thời gian trình diễn slide, không tự động lặp lại. Nếu muốn điều chỉnh cho nhạc tự động lặp lại khi bản nhạc kết thúc mà slide chưa kết thúc, bạn bấm phím phải chuột lên biểu tượng cái loa rồi chọn Edit Sound Object trong menu ngữ cảnh. Sau đó, trong hộp thoạiSound Options, bạn đánh dấu chọn mục Loop until stopped.

- Nếu muốn nhạc phát xuyên suốt tất cả slide hay ở một số slide nhất định nào đó, bạn hãy bấm phím phải chuột lên biểu tượng cái loa rồi chọn Custom Animation (trong menu ngữ cảnh) để hiển thị hộp thoại sửa đổi hoạt cảnh. Kế tiếp, trong khung Custom Animation, bạn bấm kép chuột vào tên bài hát để mở hộp thoại Play Sound. Tại đây, bạn chọn thẻ Effect rồi xác lập các mục trong phần Start playing (bắt đầu) và Stop playing (chấm dứt). Thí dụ: bạn chọn From beginning ở Start playing và nhập số slide cuối cùng vào Affte... Sildes để phát nhạc từ slide đầu đến slide cuối cùng.

Lưu ý:  Để làm âm thanh nền cho Power Point, trong slide đầu tiên, bạn hãy vào Insert > Movies and Sounds > Sound from File... rồi tìm đến file âm thanh muốn dùng làm hình nền. Trong Pop-up hiện ra, bạn nhấn chọn Automatically để tự động mở âm thanh nền khi trình chiếu slide. Tiếp theo, bạn nhấn chuột phải lên biểu tượng cái loa rồi chọn Custom Animations. Trong khung bên phải, bạn nhấn chuột lên nút bên cạnh file nhạc rồi chọn Effect Options, mở thẻ Effect, mục After, bạn hãy điền số slide mà file Power Point của bạn có (nó nằm ở góc dưới, bên trái của chương trình Power Point) rồi nhấn OK để xác nhận chọn lựa. Bây giờ, bạn đã có một âm thanh nền thật hay cho Power Point của mình rồi đó.
Nhúng âm thanh dạng mp3 trực tiếp vào slide PowerPoint
Trong PowerPoint (PP), nếu muốn nhúng trực tiếp âm thanh vào slide, bạn phải dùng định dạng wave (vì mặc định PP không hỗ trợ dạng mp3). Tuy nhiên với kích thước thường là khá lớn, định dạng wav thực sự không tiện dùng nếu như slide có nhiều âm thanh cần sử dụng. Thủ thuật sau sẽ giúp bạn dễ dàng “qua mặt” PP để chèn định dạng mp3 vào slide nhanh chóng.
Thao tác nhúng (embed) và chèn (insert) âm thanh trong PP là hoàn toàn khác nhau. Với thao tác chèn, file âm thanh sẽ được chèn cố định với đường dẫn trên máy, vì vậy khi copy sang máy khác sử dụng, bạn sẽ không còn nghe được âm thanh. Để giải quyết vấn đề này, bạn có thể dùng tính năng Package for CD (File > Package for CD) trong PP để đóng gói ứng dụng. Khi đó, chương trình sẽ tự động tạo ra thư mục và sao chép các file âm thanh vào trong đây, và bạn mới có thể chép toàn bộ thư mục và file PP sang máy khác để sử dụng.
Với thao tác nhúng, file PP tạo ra (thường ở định dạng .pps) có thể gộp chung với file âm thanh và đóng gói thành một ứng dụng duy nhất. Cách làm này sẽ không phát sinh thêm các file “thừa” như thao tác chèn. Tuy nhiên, điểm hạn chế của nó là không hỗ trợ định dạng khác ngoài wav, vì vậy chèn theo cách này file PP sẽ có kích thước khá lớn. Trong trường hợp này, sử dụng file mp3 sẽ giúp bạn tiết kiệm dung lượng đáng kể. Để làm việc này, bạn cần dùng công cụ Cdex (miễn phí, dung lượng 1,9 MB, tải tại http://tinyurl.com/cdexmp3). Công cụ này sẽ giúp bạn làm “giả” file wav bằng cách thêm vào phần RIFF-Wav Header trên file MP3 để PP “chấp nhận” đây là file wav và có thể nhúng được vào nó. Với cách làm này thì file wav tạo ra có kích thước y hệt file mp3 và bạn có thể nhúng vào PP một cách dễ dàng. Thao tác này được chia thành hai bước:
1. Thêm thông tin RIFF-Wav Header vào file mp3
Đầu tiên, bạn bấm đôi biểu tượng chương trình trên desktop để khởi động ứng dụng. Sau đó vào menu Convert, chọn dòng Add RIFF-Wav(s) header to mp2 or mp3 file(s), sau đó bấm dấu ba chấm (...) và chọn đường dẫn lưu file mp3. Sau đó, bấm nút Convert để chuyển đổi. File wav tạo ra sẽ được chứa chung trong thư mục file mp3 gốc, tuy nhiên phần mở rộng lúc này là wav.
2. Bật chế độ nhúng file âm thanh trong PP
Để chuyển âm thanh chèn trong PP sang chế độ nhúng, đầu tiên, bạn vào menu Tools > Options, chọn tiếp thẻ General. Tại đây, bạn tìm dòng Link sounds with file size greater than... và nhập giá trị là 50000. Sau đó, bấm OK.
Tiếp đến, bạn vào menu Insert > Movies and sounds, chọn Sound from file và trỏ đến đường dẫn chứa các file wav mà bạn đã tạo ra lúc nãy (bằng phần mềm Cdex). Khi xuất hiện hộp thoại thông báo, bạn có thể chọn Automatically (tự chạy âm thanh khi chạy slide) hoặc When clicked (chạy file wav khi bấm biểu tượng âm thanh), tùy chọn này phụ thuộc vào nhu cầu thiết kế slide của bạn. Khi đã chọn xong, bấm phải vào biểu tượng chiếc loa mới xuất hiện, chọn Edit sound object. Lúc này bạn sẽ thấy dòng chữ Contained in presentation quen thuộc. Cuối cùng, bạn vào menu File > Save as, trong phần Save as Type, bạn chọn định dạng Powerpoint Show (.pps), đặt tên cho file và bấm Save để lưu lại file này.
Sau này khi cần trình chiếu, bạn chỉ việc copy file này và sử dụng.
                                                                        (Sưu tầm)
Xem Tiếp »

Bức thư cha mẹ gửi con

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi… Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc… Xin con hãy bao dung!
Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ… mà hãy lắng nghe!
Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ… và bố mẹ đã làm vì con.
Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
Con hãy nhớ… lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.
Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.
Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều… từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.
Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói… hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận… vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!
Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!… vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.
Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa… hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.
Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng… bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.
Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!… và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ “sinh tồn”.
Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.
Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.
Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.
Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều…
Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại…
Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.
Thương con thật nhiều…
Bố mẹ…”

Xem Tiếp »

Chị và em

Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học.
Một ngày kia tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ngăn kéo của cha để mua một chiếc khăn tay mà những đứa con gái trong làng đều có. Cha tôi phát hiện, ông lấy chiếc roi tre treo trên vách xuống, bắt hai chị em tôi quỳ trước mặt và hỏi rằng ai đã lấy cắp. Vì sợ hãi, tôi đã không dám dứng lên nhận lỗi. Cha tức giận định đánh cả hai chị em, ông đưa chiếc roi lên. Em níu tay cha lại và nói:
– Thưa cha, con trót dại…
Em nói loanh quanh, không giải thích được đã dùng số tiền ấy vào việc gì. Cha giận đến tái mặt nghĩ rằng em đã ăn chơi lêu lổng và quất liên hồi chiếc roi dài vào lưng em cho đến khi cha gần như ko thở được nũa.
Đêm ấy, mẹ và tôi đã dỗ dành em. Nhìn thân hình đầy những lằn roi của em, tôi oà khóc. Em vội vàng nói:
– Chị ơi đừng khóc, kẻo cha nghe thấy cha sẽ đánh đòn chị đấy!
Năm ấy em vừa lên 8 và tôi 11 tuổi.
Năm em tôi được tuyển thẳng vào trường trung học thì tôi cũng trúng tuyển vào đại học. Chưa kịp vui với niềm mơ ước được chạm vào cánh cửa đại học thì tôi đã đối diện với nỗi lo lắng về học phí. Cha mẹ tôi không đủ tiền để cho hai chị em ăn học cùng một lúc.
Em tôi quyết định bỏ học nhưng cha mẹ và cả tôi đều không đồng ý. Tôi nói:
– Em cần phải tiếp tục đi học để tìm cách thoát ra khỏi cảnh nghèo khó sau này. Chính chị mới là người không nên tiếp tục vào đại học.
Nhưng em đã bỏ nhà ra đi với vài bộ quần áo cũ và một ít muối mè trong chiếc túi sách nhỏ. Em đã lén đến bên giường tôi và để lại một mảnh giấy nhỏ bên gối tôi với lời nhắn nhủ: “Chị ơi, được vào đại học không phải là điều dễ dàng. Em sẽ tìm việc làm để gởi tiền về cho chị.”.
Tôi trào nước mắt, chẳng nói lên lời.
Năm ấy em mới 17 và tôi tròn 20.
***
Với số tiền ba tôi vay được trong làng cộng với số iền gởi về của em, cuối cùng tôi cũng học xong năm thứ 3 đại học.
Một hôm đang ngồi học trong phòng, Một đứa bạn chạy vào gọi tôi và nói:
– Có người cùng làng đợi cậu ngoài kia.
Tôi chạy ra và thấy em đứng từ xa, quần áo lấm lem dầu nhớt. Tôi hỏi em:
– Sao em không nói với bạn của chị, em là em trai chị chứ?
Em cười đáp lại:
– Em sợ mọi người sẽ cười chị khi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của em.
Tôi lặng người, nước mắt tuôn trào.
Em mỉm cười, đôi mắt ánh lên lấp lánh. Em đưa tay vào túi áo lấy ra một chiếc kẹp tóc hình con bướm và nói:
– Em thấy mọi cô gái đều cài nó trên tóc, vì thế em mua tặng chị!
Tôi không kìm được niềm xúc động, ôm chầm lấy em nức nở.
Năm ấy tôi đã 23 và em mới 20.
***
Khi lần đầu tôi đưa bạn trai về nhà ra mắt cha mẹ, mọi thứ trong nhà đều rất sạch sẽ và ngăn nắp, ngay cả miếng cửa sổ bị bể cũng đã được lắp lại. Mẹ cho tôi biết trong khi dọn dẹp và thay khung cửa sổ, em đã bị miếng kính đâm vào tay chay máu.
Tôi chạy vào tìm em. Nhìn vết thương trên tay em, tôi cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim mình. Tôi lấy thuốc và bông băng để băng lại vết thương cho em. Em cười:
– Em không muốn anh ấy chê nhà mình nghèo khổ!
Năm ấy em 23 và tôi 26.
***
Sau khi lập gia đình, tôi về sống với chồng ở thành phố. Vài năm sau, chồng tôi trở thành giám đốc của một xí nghiệp. Vợ chồng tôi muốn đưa em vào làm nhưng em từ chối vì sợ mọi người sẽ xì xầm bàn tán những lời không hay về chồng tôi.
30 tuổi, em lập gia đình với một cô gái trong thôn.
Năm tôi 40, cuộc hôn nhân tưởng chừng như mĩ mãn của tôi bị đỏ vỡ vì sự xuất hiện của một người đàn bà khác. Em vứt hết chuyện gia đình đến chăm lo cho các con tôi, vực tôi dậy sau những đắng cay nghiệt ngã.
Rồi một ngày cả hai chúng tôi đều già nua, tóc bạc gần hết mái đầu. Em ngồi bên tôi nhắc lại chuyện xưa. Ngày ấy, chị em tôi mỗi ngày phải lội bộ hơn hai tiếng mới có thể đến trường. Một hôm, em làm mất chiếc giày. Một phần sợ cha đánh em, một phần biết mẹ không có tiền mua giày mới, tôi đã nhường cho em đôi giày của mình. Và cứ thế, mỗi ngày hơn bốn tiếng đi-về, chân tôi phồng rộp lên và rướm máu vì những viên đá nhọn trên mặt đường nóng bỏng. Từ đó em hứa với lòng phải chăm sóc và đối xử với tôi thật tốt.
Nước mắt tôi chợt ứa ra vì hạnh phúc.
Năm ấy em chỉ vừa lên 5.

Xem Tiếp »

2 mẫu truyện ngắn về gia đình

Ba…
Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi.
Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…
Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:
– “Có dư đồng nào không con?”.
Tôi đáp:
– “Còn dư bốn ngàn ba ạ”.
Ba nói tiếp:
– “Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa”.
Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng.
Anh
Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố mẹ giận dữ, mắng “Sanh ra… giờ cãi lời bố mẹ…phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…”
Anh lặng thinh không nói năng gì…Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
Ngày bé Út vào Đại học, phải xa nhà, lên thành phố ở trọ. Anh tự ý bán đi con bò sữa -gia tài duy nhất của gia đình-, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, Út khóc thút thít…Anh cười, “Út ráng học ngoan…”
Miệt mài 4 năm Đại học, Út tốt nghiệp lọa giỏi, được nhân ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê…
Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút khói…Mẹ khóc, “Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ… lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…”

Xem Tiếp »

Tô bún tôm có đường

Trưa hôm qua, cả nhà tôi ăn bún tôm … cũng chả có gì hay ho và đặc biệt đâu nhỉ … nhưng có lẽ, những chuyện tưởng như bình dị ấy lại hàm chứa những thứ thật sự lớn lao … Vì thế, tôi xin kể ra đây như một khúc dạo đầu khập khiễng về một góc nhỏ trong cuộc sống của tôi … nơi căn bếp và Má tôi …!!!

Tô bùn tôm có đường
Số là mãi tới gần 2h trưa, khi cả nhà ăn xong hết trơn, tôi mới lê thân xuống bếp kiếm “miếng ăn” … tôi hay thế lắm, có lúc thèm ngủ tôi còn bỏ cả bữa cơ … lúc này đói quá, cái bụng không ngừng phản đối, vậy là đành ráng chút tàn hơi mà mò xuống bếp !!!
“Hôm nay ăn gì dzạ mày!?” … con em sẵng miệng đáp “Ăn bún tôm … tự nấu đi” … Tôi ậm ờ “Ừ … để tao tự xử !!!” Anh em tôi là thế, cái khoảng cách hai năm tuổi khiến chúng tôi thật sự thân thiết, mà nói theo cách dân dã là “không cần giữ kẽ”.
Thế rồi, từ tít tận ngoài sân, Má tôi bỏ dở cả công việc đang làm, đùng đùng chạy vô ” ngủ gì mà quá trời vậy, ăn uống kiểu này không bị đau bao tử cũng uổng …” Mấy câu trách này, tôi đã nghe đến thuộc nằm lòng, và mỗi lần như thế tôi hay vừa lẩm bẩm theo Má vừa gật gù ra vẻ nghe lời, cố chường ra cái vẻ mặt “nai” nhất mà tôi có.
Má tiếp, đã hạ giọng ít nhiều “ăn bún tôm đó … biết nấu chưa con !?” … Mà tình thiệt là có gì khó đâu : nấu nước sôi, trụng tôm thịt cho chin, rồi bỏ bún vô tô… Thế là đã xong một tô bún tôm chính hiệu miền Trung. Từ hồi cấp 2, tôi đã quá quen với món ăn này mà…
Thế nhưng, không chờ tôi trả lời, Má đã thuyết giảng nguyên một bài về món bún tôm, cũng chi tiết không kém gì tiết mục nấu ăn trên truyền hình : ” blah blah … blah … ” Má làm tôi liên tưởng ngay đến mấy nhà sư thuyết pháp trong chùa, chỉ khác là tôi có cảm giác giọng Má ấm áp và truyền cảm hơn.
Miệng Má thì luôn câu : ” Tự nấu đi nha … tao bận với ba mày bên kia … làm không kịp tay nè ” , ừ công việc của Má vốn dĩ rất nhiều, vừa phụ ba buôn bán vừa quán xuyến mọi việc trong gia đình và quản lý cả một đám con nheo nhóc, riêng việc chăm một đứa hiếu động như tôi thì xét ra đã cực ghê lắm rồi.
Vậy mà miệng nói tay làm, từ bắt nồi rồi đợi nước sôi, cho đến trụng tôm, bỏ bún … nói chung là tất tần tật đều là do Má tôi làm !!!
Thế là, chưa kịp động đến một ngón tay, tôi đã “tự” làm cho mình một tô bún thơm lừng “bằng tay của Má”…!
Rồi Má còn dặn : “lạt thì nêm thêm muối nha, đừng nêm mắm nó hăng khó ăn lắm …” Má xa dần trong mắt tôi, lỉnh nhanh sang nhà bên để phụ ba buôn bán …
Ngồi ăn tô bún, húp đến giọt cuối cùng, tôi thấy ngọt lịm ! Tôi còn tranh thủ nêm thêm tí đường, để thêm chút nhớ về Má… Má tôi tên Ngọt…!
Bất giác, lòng tôi chợt dậy lên chút ký ức ngày xưa …
Có lần tôi hư, không nghe lời, Má xúi ba đánh tôi … rồi sót con … rồi can … rồi xoa dầu … rồi “thương” tôi hơn … Má hay dỗ tôi sau đó bằng những mấy món ăn mà tôi thích.
Những lần tôi bệnh, lần nào Má cũng lo lắng, lăng xăng lo cho tôi từng chút … Cháo Má nấu cũng ngọt hệt như món này vậy.
Có lần Má bệnh nhập viện, Má ôm em tôi vào lòng mà khóc : ” con tôi còn bé quá … tội cho nó !” Má sợ phải bỏ mấy đứa con mà đi … Nghe kể lại, bất giác tôi khẽ cười : “Má đúng là làm con bất ngờ … Má của con … nào giờ Má con mình có bao giờ âu yếm nhau như thế đâu !” May mắn lần ấy, Má không sao cả …
Rồi còn, còn nhiều lắm những lần mà tiếng la mắng cúa Má tan vào tiếng cười, những lần mà Má í ới, hét vang từ tầng trệt đến tận lầu 2: xuống ăn cơm nha Thủ …!!! Ký ức về Má tràn ngập trong tôi, ngọt và thanh như cái tên của Má…
Má tôi là thế … tảo tần, cam khổ ! Má đã là thế trong suốt hơn hai
chục năm nuôi tôi ăn học … Mau miệng, mau tay và rắn miệng mềm lòng …
Tô bún tôm Má nấu, cũng bún, cũng tôm như mọi tô bún tôm khác, ấy thế mà trong ấy, tôi thấy nhiều hơn rất nhiều những thứ chả nơi nào có … vị Ngọt !!!

Xem Tiếp »

Câu chuyện tình yêu của bố mẹ tôi

Lúc nào mẹ cũng nói mẹ bị bố lừa. Nói theo ngôn ngữ bây giờ thì đây được gọi là tình yêu chớp nhoáng. Hồi ấy bố thật quá cao tay khi quen mẹ chưa được 2 tháng, khi mẹ còn chưa có mặt phòng đăng ký kết hôn. Vậy mà bố vẫn làm được giấy đăng ký kết hôn
Lúc nào mẹ cũng nói là nếu không vì tôi thì mẹ chẳng bao giờ sống được với bố. Vì bố chẳng biết lãng mạn là gì. Mẹ bảo hồi trẻ bố răng trắng, môi đỏ, bố có nước da mà mẹ rất ngưỡng mộ. Vì bố rất ki bo, chẳng bao giờ mua đồ ăn gì cho mẹ.
Lúc nào mẹ nói thế, bố cũng đều ngồi cạnh mẹ, nở một nụ cười ngốc nghếch nhìn mẹ. Lúc thì bố giả vờ làm bộ mặt hung dữ xoay xoay mẹ mặt, lúc thì bố lại nói rất tự hào: “Con gái anh không cần ăn nhãn mắt cũng đã to lắm rồi, sao phải phí tiền làm gì chứ?” Mẹ nói bố chẳng biết thể hiện tình cảm. Mỗi lần mẹ mua áo mới hỏi bố áo có đẹp không, lúc nào bố cũng bảo “Áo nào cũng đẹp”. Nhưng hồi xưa bố mặ kệ sự phản đối của người ngoài, kiên quyết lấy mẹ vì bố nói mẹ là người phụ nữ đẹp nhất bố từng gặp. Mẹ nói có bác chiến hữu ngày xưa của bố thường nói bố có hai cô con gái: một cô gái lớn và một cô gái nhỏ.
Mẹ kể rằng thực ra ngày xưa người gương mặt tuấn tú rất nhiều nhưng bố rất tốt với mẹ. Nên mẹ đã chọn bố, người có thể chăm sóc, bảo vệ cả gia đình bé nhỏ sau này.
Hồi nhỏ tôi cũng đã từng ngốc nghếch nghĩ rằng giữa bố mẹ chẳng có tình yêu, chỉ vì tôi nên bố mẹ mới gắn kết với nhau. Vì thế tôi luôn nghĩ sau này mình phải tìm một người mình yêu và cũng yêu mình. Nếu sống với nhau mà không có tình yêu thì thật buồn.
Nhưng hồi nhỏ tôi cũng hay nghi ngờ tại sao mẹ toàn nói là không thích bố, nhưng khi bố đi công tác xa, mẹ luôn cảm thấy trống trải và bất an. Hồi đó tôi nghĩ là có lẽ vì mẹ quá quen dựa vào bố nên không có bố ở nhà mới thấy nhớ, chứ không phải là tình yêu.
Hồi bé tôi luôn nghĩ rằng chỉ có bố mới thương yêu mẹ, vì trong ngăn kéo có từng xấp thư bố viết cho mẹ. Thậm chí tôi còn nghĩ rằng thể nào trong thư bố cũng nói bố nhớ mẹ lắm.
Hồi bé nghe mẹ kể lại chuyện hồi mẹ ngoài 20 tuổi, một mình mẹ phải chăm sóc ông nội và tôi. Tôi chỉ nghĩ rằng đó là những năm tháng vất vả, khó khăn. Nhưng tôi chưa bao giờ nghe mẹ oán thán nửa lời, nên tôi cho rằng đó là việc rất bình thường.
Hồi bé nghe mẹ kể những lúc đi thăm bố ở bộ đội phải đứng bể tôi ở trên tàu mấy ngày mấy đêm mới đến được chỗ bố. Khi lớn lên tôi từng nghĩ rằng cuộc đời mẹ không được vẹn toàn vì không có tình yêu. Dù tôi biết đó không phải là lỗi của bố. Tôi thỉnh thoảng mua vài bông hoa tặng mẹ để bù đắp sự thiếu hụt về tình cảm cho mẹ. Tôi nghĩ rằng tôi thay bố để làm những điều lãng mạn cho mẹ.
Thế nhưng hôm nay tôi bỗng phát hiện ra mình đã hoàn toàn sai. Tôi bỗng hiểu ra rằng mẹ có một tình yêu tuyệt vời nhất. Sự lãng mạn bố giành cho mẹ còn nhiều hơn những tình cảm ấm áp của tôi đối với mẹ
Tối nay mẹ ra ngoài ăn cơm với bạn. Bố nói: “Trưa nay mẹ con không ngủ được, chắc hôm nay lại bị bạn kéo đi chơi mạt chược. Bạn bè mẹ có sức khỏe, thức khuya 2 hôm liền cũng không tiều tụy, nhưng mẹ con không được như thế, mẹ mà thức thế thì trông người mệt mỏi gầy dộc đi ngay”. Bố còn nói: “Khi mẹ đang đi chơi ở ngoài đừng gọi điện cho mẹ để mẹ không phải lo ở nhà có chuyện gì.”. Đã 10 giờ rồi, bố có thói quen đi ngủ trước 11 giờ vì bố nói đêm hôm khuya khoắt nếu không đi ngủ thì con người ta sẽ cảm thấy cô đơn. Nhưng hôm nay bố vẫn chưa đi ngủ. Bố nói: “Hôm nay quên không dặn mẹ con trước khi ăn gọi điện về nhà”. Tôi biết bây giờ bố không dám gọi điện cho mẹ vì bố lo mẹ đang đi đường mà nghe điện thoại sẽ bị phân tâm. 11 giờ 40 phút, bố bỗng lao ra ban công. Vì bố nghe thấy tiếng xe của mẹ từ đằng xa….Ra đến ban công, bố mới thở phào nhẹ nhõm, bố nói là mẹ con đã về.
Tôi bỗng nhớ mẹ từng nói những đêm đông mẹ thường bị cóng chân. Vì thế bố thường nằm tráo đầu với mẹ. Bố thường lấy áo len ghi-lê của mình để quấn vào chân mẹ. Nửa đêm mẹ dạy đi vệ sinh, mẹ thường nhìn thấy bố đang mơ mơ màng màng cầm chiếc áo len đợi mẹ đi vào để ủ ấm chân cho mẹ.
Lúc mẹ về tôi nói mẹ: “Mẹ ơi, bố siêu lắm, bố nghe được cả tiếng xe mẹ tắt máy từ xa”. Mẹ mỉm cười hạnh phúc.
Lúc ấy, tôi mới chợt hiểu rằng mẹ cũng rất yêu bố. Nếu đó không phải là tình yêu thì khi lấy bố, mẹ vẫn là một cô gái còn ít tuổi, vậy mà đã phải gánh vác trọng trách của cả một gia đình, vậy tại sao mẹ không hề kêu ca nửa lời?
Nếu đó không phải là tình yêu thì khi mẹ còn chân ướt chân ráo bước vào nhà chồng, mẹ có thể kiên trì trong suốt 2 năm bế tôi băng qua bao nhiêu núi cao, đèo sâu, đứng trên tàu hỏa ba, bốn đêm để tới doanh trại thăm bố?
Nếu đó không phải là tình yêu thì tại sao đến bây giờ mẹ vẫn còn cất giữ từng bức thư bố viết cho mẹ?
Nếu đó không phải là tình yêu thì tại sao mẹ vẫn mua giầy dép, quần áo mới cho bố cho dù trong tủ còn rất nhiều giầy dép, quần áo bố chưa dùng tới.
Nếu đó không phải là tình yêu thì điểm tựa tinh thần ở đâu mà có?
Nếu đó không phải là tình yêu thì những dấu chân của tình thân đến từ đâu đến?
Nếu đó không phải là tình yêu thì năm xưa tôi làm bố đau lòng, tại sao mẹ cũng cảm thấy xót xa?
Tôi còn nhớ từ khi tôi bắt đầu hiểu biết, bố đã nói với tôi rằng bố từng gặp một ông lão. Ông lão nói với bố rằng chưa từng gặp mẹ nhưng hình như rất hiểu mẹ. Ông lão nói tính mẹ rất dễ nổi nóng và ương ngạnh. Nếu không đối tốt với mẹ thì mẹ rất hay tức giận. Nếu không yêu mẹ, mẹ sẽ làm những chuyện ngốc nghếch. Vì câu nói ấy của ông lão mà bố vẫn luôn quan tâm, che chở cho mẹ
Tôi vẫn còn ngốc nghếch nghĩ rằng mẹ không có tình yêu, bố không biết lãng mạn…Hóa ra trong cuộc sống hàng ngày, tình yêu của bố giành cho mẹ là tình yêu đẹp đẽ nhất. Sự lãng mạn bố giành cho mẹ là sự lãng mạnh dịu dàng, ấm áp nhất.

Xem Tiếp »

Bà nội

Cũng như bao đứa trẻ khác cùng làng, tôi lớn lên với hương lúa chín của làng quê nhỏ bé miền trung du. Tuổi thơ của tôi là bà nội, là những bông hoa gạo rực lửa đốt cháy cả dòng sông lạnh ngắt. Những đêm đông, tôi thiếp đi trong hương trầu thơm nồng, trong câu chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa bà kể.

Bà nội
Những tối hè nằm trên chiếc chõng tre, tiếng ru của bà cùng tiếng gió từ chiếc quạt nan đưa tôi vào giấc ngủ. Tất cả cứ thế bình lặng và yên ả trôi theo tiếng thở của thời gian. Và cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi trong trí óc non nớt của tôi, bà là tất cả.
Tôi không có mẹ – hay nói đúng hơn – mẹ đã ra khỏi cuộc đời tôi từ khi tôi mới là đứa bé hai tuổi. Còn cha – tôi chỉ nhớ đó là người đàn ông dong dỏng cao. Mỗi khi tết đến, người đàn ông đó lại về thăm bà và tôi, đi cùng một người đàn bà và hai đứa trẻ.
Mọi người bảo đấy là cha và dì của tôi. Nhưng thường thì tôi chẳng quan tâm lắm đến họ, tôi chỉ thích chơi với hai đứa bé thôi. Đứa bé gái mặc chiếc váy trắng viền đăng ten – chiếc váy mà cả trong giấc mơ, tôi cũng chưa bao giờ mơ được mặc. Thằng con trai mặc áo trắng bỏ thùng.
Lúc ấy trong đôi mắt của tôi, chúng là thiên thần, còn tôi chỉ là một con nhóc xấu xí. Hơn thế chúng lại có rất nhiều kẹo. Những chiếc kẹo xanh đỏ thật hấp dẫn khác hẳn với thanh chè lam bà thường cho tôi ăn.
Thế nhưng tôi chỉ dám đứng nhìn mà thôi. Tôi không dám xin vì chúng như hoàng tử với công chúa, còn tôi chỉ là người hầu hạ mà người hầu thì chẳng bao giờ được ăn kẹo cùng hoàng tử, công chúa cả.
Những lúc ấy, bà thường gọi tôi vào bếp, dúi cho một thứ gì đó như nắm xôi hay quả ổi rồi bà bảo: “Ăn kẹo vào là đau bụng đấy”. Chỉ cần bà nói thế là tôi đã chẳng còn thích những chiếc kẹo ấy nữa, nhưng tôi vẫn luôn có những câu thắc mắc “chẳng hiểu sao hai đứa kia ăn nhiều kẹo thế mà không đau bụng”.
Và cuối cùng thì tôi cũng tìm được câu trả lời và cứ thế ngốc nghếch tin rằng mình đúng “chắc ông thần kẹo chẳng thích mình”.
Theo thời gian trôi, tôi không còn là đứa bé chỉ biết quẩn quanh bên chân bà nữa. Tôi đã đến tuổi đi học. Ngày đầu tiên được cắp sách đến trường quả là một ngày vô cùng trọng đại đối với tôi.
Sáng hôm ấy, bà gọi tôi dậy từ sớm, mặc cho tôi bộ quần áo đẹp nhất rồi bà đưa tôi đến trường. Có lẽ lúc ấy tôi đã nín thở để chặn sự hồi hộp đang òa vỡ trong lòng. Tôi se sẽ nắm lấy tay bà – bàn tay nhỏ bé nằm gọn trong bàn tay với những đường gân xanh nổi lên làn da nhăn nheo – khẽ khàng từng bước đi theo bà.
Đến trước cổng trường tôi ngơ ngác trước sự tưng bừng, náo nhiệt mà tôi chỉ thấy vào những ngày lễ hội. Bọn bạn tôi đứa nào cũng được bố mẹ dắt đến, chúng ăn mặc đẹp và vui cười hớn hở.
Tự nhiên tôi cảm thấy mình buồn lạ lùng khi hôm nay bố không đi cùng tôi. Tôi lặng lẽ nấp sau lưng bà – chẳng hiểu sao tôi muốn bỏ về quá. Và hình như bà cũng nhận thấy sự thay đổi của tôi nên bà cúi xuống cài lại cúc áo cho tôi, rồi bà bảo:
– Bà biết cháu buồn nhưng cháu không thích bà đi cùng hay sao?
– Không, cháu thích đi với bà lắm nhưng nhìn thấy bố mẹ chúng nó thì cháu nhớ bố cháu thôi.
Bà cười rồi bà đẩy tôi lên phía trước:
– Hãy dũng cảm lên cháu của bà.
Tan học, tôi là người chạy ra khỏi lớp đầu tiên. Tôi muốn viết cho bà xem chữ “O” đi liền với câu nói quen thuộc của bà “O tròn như quả trứng gà” và thật ngạc nhiên khi tôi thấy bà đang ngồi dưới gốc cây đa, tay bà cầm chiếc nón phe phẩy quạt. Bà đến đón tôi.
Tôi nhón chân nhẹ nhàng vòng ra sau lưng bà rồi ghé mặt thơm môi một cái rõ to. Bà giật mình nhìn tôi rồi bà cười:
– Cha cô, định trêu bà hả?
Nhanh thật là nhanh, thế là đã 9 năm trôi qua từ sau buổi học đầu tiên đáng ghi nhớ ấy. Bây giờ tôi đã là nữ sinh lớp 9 – tôi đã lớn – không còn buồn vì không có bố đưa đi học như ngày xưa. Thế nhưng với bà, tôi vẫn luôn là con bé chíp hôi như ngày nào.
Còn với tôi, bà là tất cả những gì mà tôi có. Bà là bà tiên ban phép lành trong câu chuyện cổ tích. Cha mẹ và dì chỉ còn là những cái bóng rất mờ nhạt trong tiềm thức tôi. Cũng có đôi lần bà hỏi “Cháu có nhớ mẹ không?”. Lần nào tôi cũng dựa vào lưng bà rồi khẽ lắc đầu “Cháu có bà rồi, cháu chẳng cần mẹ nữa, nhưng mẹ cháu là ai hả bà?”.
Bà ôm tôi vào lòng, bà cười nhưng giọng nói của bà lại nghẹo ngào. Dường như chúng vương cả vị mặn của nước mắt: “Cháu tôi tội quá!”, và bà chỉ nói một câu duy nhất ấy thôi, chẳng bao giờ bà trả lời câu hỏi của tôi cả. Tôi cũng chẳng thắc mắc nhiều về mẹ. Đối với tôi, từ “mẹ” sao quá mơ hồ, như một điều không có thực trên đời, lại cao xa.
Tôi luôn luôn được nghe người khác gọi mẹ, nhưng có lẽ cả cuộc đời không bao giờ tôi được thốt ra lời gọi mẹ ngọt ngào âu yếm ấy. Vì thế, tôi bằng lòng với tất cả những gì tôi hiện có. Tôi cần bà và tôi đã có bà, vậy là đủ.
… Cầm sắc đỏ hoa gạo, tôi đặt lên mộ bà. Hôm nay tôi đến chào tạm biệt bà vì ngày mai tôi sẽ ra thành phố ở cùng bố và dì. Thế là bà xa tôi gần hai tháng rồi, nhưng tôi vẫn không thể nào quen được với sự thật. Tôi luôn nghĩ rằng bà đi đâu đấy rồi một lát nữa bà sẽ về.
Những lần đi học chẳng ai nhắc tôi đội mũ, mang áo mưa và đi học cùng tôi, bởi thật đơn giản: bà đã mãi mãi đi xa chỉ vì một căn bệnh rất đỗi kỳ quặc – bệnh tuổi già. Ngày bà mất, tôi chẳng còn biểt mình đã nghĩ gì, làm những gì, nhưng duy nhất một điều mà tôi biết là tâm hồn tôi trống vắng, hoang vu. Mất bà cũng gần như tôi đã mất tất cả.
Tôi lặng lẽ ngồi bên mộ bà mặc cho làn gió khẽ mơn trớn làm tung bay mái tóc rối. Mái tóc mà ngày trước mỗi lần gội xong, bà lại chải cho tôi “Tóc cháu bà đẹp lắm, nhưng phải chăm gội bồ kết đấy nhé”.
Thế mà ngày mai tôi đã phải xa bà rồi, phải xa miền quê nhỏ bé mà tôi đã gắn bó, miền quê đã ban tặng cho tôi một người bà, tôi đã qua những tháng năm ngây thơ chạy nhảy chẳng biết phải chịu đựng những ánh mắt không mấy thiện cảm của dì và tiếng thở dài của cha, nhưng chắc chắn tôi sẽ vượt qua được tất cả vì bà luôn ở bên tôi. Bà sẽ giúp đỡ tôi, bà sẽ truyền cho tôi nghị lực để tôi vững bước bởi vì trong trái tim tôi – bà là tất cả.
Mặt trời đang từ từ xuống sau dãy núi phía xa. Từng ánh nắng vàng đục vương len mộ bà cứ nhạt dần, nhạt dần rồi mất hẳn. Mùi nhang thoảng bay trong gió làm sống mũi tôi cay cay. Hoàng hôn bao trùm mọi cảnh vật, tất cả thật yên ắng, chỉ còn lại khúc đồng ca xào xạc của rừng lau.
Một ngày đã trôi qua.

Xem Tiếp »

Bầu trời của con

Thèm một cái tựa vai, thèm một cái nắm tay, thèm một cái ôm thật chặt… nhưng tất cả những thứ ấy vẫn không thể sánh được với bố – bầu trời của con…
Mỗi lần ngồi sau xe bố, tấm lưng to như bầu trời của bố, bầu trời ấy che rét cho con, che mưa cho con, che cho con những cơn gió lạnh đầu mùa. Bầu trời ấy giấu cho con những giọt nước mắt, nụ cười, bầu trời ấy là nơi con lưu giữ cảm xúc thời đi học, cái thời học sinh đẹp nhất đời người.
Mùa đông thứ hai, con không còn cảm giác được che chở…
Trời Hà Nội trở rét, cái rét ngọt đầu mùa. Thu còn chần chừ, vấn vương trong hương hoa sữa nồng nàn thơm ngát, trong màu nắng vàng tươi như mật ngọt. Đông ngập ngừng với những cơn gió mùa đông bắc đầu tiên, lẫn vào làn người tấp nập nơi phố phường. Mưa lá bay đầy trời, kéo theo cái lạnh của khoảnh khắc giao mùa, vừa đủ cho những đôi tay nắm chặt nhau hơn, cho những bờ vai thêm ấm áp. Vừa đủ như được một chút gì và cũng như vừa đủ để mất một chút gì. Không rõ ràng nhưng con không thích mùa đông!
Vì mỗi khi đông đến… con lại nhớ nhà.
Con nhớ mỗi buổi sáng co ro trong chiếc chăn to sụ ấm áp, con nhớ đôi bàn tay ấm áp của mẹ mỗi khi chạm vào má con.
Con nhớ chậu nước nóng mẹ chuẩn bị sẵn cho con rửa mặt, con nhớ chiếc găng tay bố đeo cho mỗi khi nhìn thấy bàn tay nổi gân xanh vì lạnh của con, vì con chúa ghét đeo găng do tay con chảy mồ hôi nhiều lắm, nhưng cảm giác đó, thân thương đến kì lạ…
Con nhớ những bữa cơm cả nhà quây quầy bên mâm cơm nghi ngút khói xuýt xoa, những bữa cơm gia đình có bố có mẹ có chị có con và tràn ngập yêu thương!
Và con nhớ… tấm lưng to như bầu trời của bố mỗi khi chở con đi học. Mỗi khi trời mưa, con chui tọt vào tấm áo mưa rộng thùng thình bố mặc, chẳng phải ngắm nhìn bầu trời nào nữa, vì bầu trời của con đã quá rộng lớn rồi!
Con nhớ…
Nhớ nhiều lắm…
Mỗi khi con thấy lạnh…
Một mình!
Trống vắng vô cùng!
Thèm một cái tựa vai, thèm một cái nắm tay, thèm một cái ôm thật chặt… nhưng tất cả những thứ ấy có sánh được bầu trời của con không?
Một mùa đông nữa lại đến… Con gái của bố sẽ chống chọi với mùa đông này như thế nào khi không có bố bên cạnh?
Con chưa bao giờ phải cố gắng làm điều đó cho đến bây giờ, nhưng bố cứ tin là con gái bố sẽ mạnh mẽ vượt qua những ngày đông giá rét này, bố nhé!
Và vì sắp rồi…
Một ngày nào đó con sẽ trở về với bầu trời của con.
Mùa đông Hà Nôi, lạnh lẽo… cứ vẩn vơ với gió với lá, mơ màng, cái lạnh ngọt ngào vương vấn chút hơi thở của thu.
Con nhớ!

Xem Tiếp »

Bên hiếu, bên tình bên nào nặng hơn ?

Mình tên là Hoa, hiện tại mình là sinh viên của một trường ở Nghệ An và đó cũng là nơi mình đang sinh sống. Trước khi đặt chân đến giảng đường đại học, mình vẫn là một cô bé không nghĩ nhiều đến chuyện tình yêu. Hằng ngày, có một người con trai quan tâm, chăm sóc mình và mình cứ nghĩ đơn giản là hàng xóm thân thiết thôi mà. Mình và anh ấy là hàng xóm của nhau, hai gia đình sống cách nhau một cái bờ rào nhỏ. Anh ấy tên T, sinh năm 1989 hơn mình 4 tuổi, sữa chữa điện thoại ở gần nhà. Nhưng ngày qua ngày, mình nhận ra tình cảm giữa mình và anh ấy không đơn giản là hàng xóm nữa. Mình phát hiện con tim đã thổn thức tiếng yêu và tiếng yêu ấy không ai khác mà chính là anh ấy, đó là cảm nhận của bản thân mình và hoàn toàn không biết anh ấy có yêu mình hay không. Đúng lúc mình nhận giấy báo thi đậu đại học cũng chính là lúc anh ấy ngõ lời yêu với mình. Cảm xúc trong mình như vỡ òa và đáp lại lời yêu đó mình đã nhận lời làm bạn gái của anh ấy. Hai đứa mình tìm hiểu nhau rất kỹ và nhận ra rằng đó chính là một nửa của nhau. Thế là, chúng mình xác định ra trường sẽ tổ chức lễ thành hôn.

Bên hiếu, bên tình bên nào nặng hơn ?
Những tưởng mọi chuyện đã đi vào quỹ đạo của nó, nhưng không, mọi chuyện xảy đến cứ như là một giấc mơ khiến mình và anh ấy rất bàng hoàng khi phải chấp nhận điều đó. Tình yêu không còn là chuyện giữa hai người nữa mà là cả gia đình, dòng họ. Mình hoàn toàn không biết giữa hai dòng họ đã xảy ra mâu thuẫn gì trước đó nhưng bây giờ khi phát hiện hai chúng mình yêu nhau thì mâu thuẫn ấy lại được khơi dậy. Một phần cũng tại mình do không để cho gia đình biết khi mình nhận lời yêu anh ấy vì tính bố mình vốn gia trưởng không chấp nhận việc mình yêu khi còn đang đi học. Nhưng tuổi trẻ vốn hiếu kì về thế giới bên ngoài cũng như chuyện tình yêu nên làm sao để cho bố mẹ biết được chứ. Tình yêu của chúng mình thì cứ được nhân lên theo từng ngày và điều mình không mong muốn nhất đã xảy ra đó là gia đình hai bên biết chuyện. Mâu thuẫn giữa hai gia đình thật sự quá lớn, khiến mình phải chọn giữa chữ “hiếu”, chữ “tình”. Mình cảm thấy như nghẹt thở khi nghĩ về nó.
Bạn có thể bỏ một người đã vì mình mà làm tất cả mọi chuyện để có được mình không? Huống chi anh T là một người rất tốt sống lại tình cảm. Trước khi yêu mình cuộc sống của anh ấy dường như không có ánh sáng, ăn chơi sa đọa, cờ bạc nhiều lắm nhưng vì để chinh phục mình anh ấy sẵn sàng bỏ tất cả và làm một con người hoàn toàn khác. Anh T đã thay đổi cuộc sống thành một người sống tốt đẹp hơn bằng chứng là anh đã làm bí thư xóm, sau đó đã được kết nạp Đảng ( mình khẳng định điều đó). Những chuyện mà anh ấy làm vì mình khiến mình cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc. Tuy nhiên, hận thù giữa hai dòng họ đã đẩy chúng mình đến bờ vực của sự đau khổ. Một bên là gia đình – chữ “hiếu’, một bên là anh T – chữ “tình”. Mình không biết phải làm như thế nào cho đúng ? Chúng minh đã làm gì có lỗi ? Và mình cũng không biết lý do của mâu thuẫn đó là gì ?
Mình yêu anh T nhiều lắm, nhiều hơn cả cuộc sống của mình và anh ấy cũng thế. Mình tận mắt thấy anh ấy đã khóc rất nhiều vì mình. Ai có thể cho mình biết giữa bên hiếu, bên tình bên nào nặng hơn không ? Mình không thể vì lý do ấy mà chia tay với một người đã yêu mình bằng cả tấm lòng của một con người chân chính. Nhưng cũng không thể bỏ gia đình đã nuôi dạy mình khôn lớn được. Đôi khi mình cảm thấy rất mệt mỏi và muốn buông xui tất cả. Chính vì tình yêu với anh ấy đã đem mình trở lại và đối mặt với cuộc sống. Lại một lần nữa bà nội mình nói rằng nếu bố mẹ mình chấp nhận mình yêu anh ấy thì sẽ xem như gia đình mình không có trong dòng họ nữa.
Áp lực lại thêm áp lực. Cô bé ngày nào đã không còn nữa mà thay vào đó là một người phụ nữ mang trên vai muôn vàn gánh nặng. Mình đuối sức khi tìm kiếm câu trả lời cho cuộc sống của chình mình. Cho đến thời điểm hiện tại thì câu trả lời mà mình mong đợi dường như nó ở một nơi nào đó xa lắm mà mình không thể với tới được.
Câu chuyện của mình là như vậy. Mình rất mong nhận được sự giúp đỡ của mọi người, cũng như sự đồng cảm và cho mình lời mình lời khuyên tốt nhất. Hãy giúp mình nhé các bạn!
Một lần nữa em xin cám ơn các bạn rất nhiều. Mong nhận được hồi âm từ các bạn.

Xem Tiếp »

Mẹ và vợ chọn ai ?

Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?”
Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp thức ăn bỏ vào miệng nhai. Cô ta hằn hộc nhìn chồng. Anh gắp thử một miếng ăn, nhả ra ngay tức thì.
Con trai nói : “Anh không phải đã dặn em rồi sao, mẹ bị bệnh không thể ăn quá mặn !”
“OK ! Mẹ là của anh, sau này do anh nấu nhé !” Con dâu giận dỗi đi thẳng vào phòng. Con trai chỉ còn cách thở dài, và quay sang nói với mẹ : “Mẹ, đừng ăn nữa, con đi nấu mì cho mẹ ăn.”
Mẹ nói : “Không phải con có chuyện muốn nói với mẹ sao, có thì giờ hẵn nói, đừng để trong lòng !”
Con trai nói : “Mẹ à, tháng sau con được thăng chức, con sẽ rất là bận … còn phần vợ con, cô ta nói muốn ra ngoài kiếm việc làm, cho nên ……”
Ngay lập tức mẹ hiểu ý con trai muốn nói gì : “Con trai ơi, đừng gửi mẹ vào viện dưỡng lão nhé con !” Giọng nói nức nghẹn như khẩn cầu van xin .
Con trai trầm tư nghĩ ngợi một hồi lâu, trong đầu anh ta như đang cố tìm một lý do tốt hơn để thuyết phục mẹ :
“Mẹ à, thật ra viện dưỡng lão không phải là một nơi không tốt, mẹ biết rồi đấy, khi vợ con kiếm được công việc, nhất định sẽ không còn thời gian chăm sóc mẹ chu đáo nữa đâu. Trong viện dưỡng lão vừa có cái ăn, vừa có chỗ ở, lại có người chăm sóc, không phải tốt hơn nhiều so với ở nhà hay sao ?”
Tắm xong, ăn tạm một tô mì gói, con trai bèn đi vào phòng sách. Anh thờ người đứng trước cửa sổ, có vẻ do dự. Ngày ấy mẹ còn trẻ đã ở góa, ngặm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn nên người, và còn gửi anh ra nước ngoài du học.
Nhưng, bà chưa bao giờ dùng tuổi thanh xuân của mình đã một đời hy sinh vì anh đem ra uy hiếp mặc cả về sự hiếu thảo của anh, ngược lại là vợ đã đem hôn nhân ra uy hiếp anh ! Không lẻ phải cho mẹ vào viện dưỡng lão thật sao ? Anh tự hỏi bản thân, anh ta có chút không nhẫn tâm.
“Có thể cùng cậu đi hết cuộc đời là vợ cậu, không nhẽ là mẹ cậu sao ?” Con trai của bác Tài thường hay nhắc khẽ anh như thế.
“Mẹ cậu đã lớn tuổi như thế, tốt số thì có thể sống thêm vài năm, Tại sao không tranh thủ thời gian đó sống thật hiếu thảo với bà cơ chứ ? Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng mà người còn đâu!” Bà con họ hàng thường hay khuyên nhủ anh như thế.
Con trai không muốn suy nghĩ thêm nữa, sợ mình sẽ vì thế mà thay đổi quyết định. Ánh mặt trời tắt dần những tia nắng chói chang và khuất dần sau ngọn đồi, trả lại bầu trời một màn đêm u tịch. Một ngôi nhà quý tộc dành cho người già được xây dựng ở vùng ngoại ô trên đồi núi.
Đúng thật, tiền càng chi ra nhiều, con trai càng cảm thấy an lòng. Khi con trai dắt mẹ bước vào đại sảnh, một chiếc ti vi 42 inch mới tinh đang chiếu một bộ phim hài, nhưng người xem nơi ấy không hề nở một nụ cười.

Mẹ và vợ chọn ai ?
Những người già mặc cùng một kiểu áo, tóc tai đều na ná nhau đang ngồi cô quạnh trên chiếc ghế sofa, thần sắc đờ đẫn đến u buồn. Có người thì đang ngồi lẩm bẩm một mình, có người thì đang chầm chậm cúi người xuống muốn nhặt lấy một mẫu bánh vụn đang nằm trên sàn nhà.
Con trai biết mẹ thích nơi tươi sáng, vì thế đã chọn cho bà một căn phòng đầy đủ ánh sáng. Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, dưới bóng râm là một vườn cỏ thơm ngát. Mấy cô y tá đang đẩy những người già ngồi trên xe lăn, cùng họ tản bộ dưới ánh hoàng hôn, bốn bề tĩnh lặng khiến cho người cảm thấy xót lòng. Dù hoàng hôn có đẹp bao nhiêu, ánh chiều tà rồi cũng dần buông xuống, anh ngậm ngùi tiếc nuối.
“Mẹ ơi, con … con phải đi rồi !” Mẹ chỉ biết gật đầu.
Khi anh đi khỏi, đôi tay gầy guộc của mẹ giơ lên vẫy chào anh, miệng không còn một chiếc răng, đôi môi khô tái nhợt muốn lên tiếng gọi với anh, nhưng gọi không thành tiếng, lộ ra một ánh mắt ngập ngừng đậm vẻ u sầu.
Lúc này con trai chợt nhận ra mái tóc của mẹ đã bạc dần, đôi mắt sâu thẩm và khuôn mặt xuất hiện nhiều vết chân chim. Mẹ quả thật đã già đi rồi !
Anh chợt hồi tưởng lại một số chuyện ngày xưa. Năm đó anh mới 6 tuổi, mẹ có công chuyện phải về quê, không tiện dắt anh theo, nên đành phải gửi tạm nhà bác Tài vài hôm. Lúc mẹ sắp rời khỏi, anh sợ hãi ôm chặt lấy chân mẹ không chịu buông, khóc thật thê lương và kêu gào trong nước mắt : “Mẹ, mẹ ơi, đừng bỏ con mà đi ! Mẹ đừng có đi mẹ ơi !” Cuối cùng mẹ cũng không bỏ lại anh một mình ……
Anh vội rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa phòng lại, không dám ngoáy đầu nhìn lại, anh sợ, sợ cái ký ức ấy hiện về như bóng ma cứ lờn vờn bám lấy anh.
Anh về đến nhà, nhìn thấy vợ và mẹ vợ đang hăng tiết vứt bỏ tất cả những vật dụng trong phòng của mẹ với khuôn mặt khoái chí vui mừng.
Một chiếc huy chương —– đó là chiến lợi phẩm đoạt giải nhất trong cuộc thi viết văn hồi tiểu học của anh với chủ đề “MẸ CỦA TÔI” ; Một quyển từ điển Anh – Việt —– đó là món quà đầu tiên mẹ đã dành dụm tiền chi tiêu cả tháng trời để mua tặng anh ! Và còn nữa, chai dầu gió mẹ phải xoa trước khi đi ngủ, không có anh xoa dầu cho bà, gửi bà đến viện dưỡng lão thì còn ý nghĩa gì nữa kia chứ ?
“Đủ rồi, đừng vứt nữa !” Con trai tức giận.
“Rác nhiều như thế, không đem vứt đi, thì sao có thể chứa được đồ của tôi.” Mẹ vợ thở hổn hển nói.
“Thì đúng rồi đấy ! Anh mau mau đem cái giường cũ nát của mẹ anh khiên ra ngoài đi, ngày mai tôi sẽ mua cho mẹ tôi một chiếc giường mới !”
Một đống ảnh lúc ấu thơ chợt hiện ra trong mắt anh, đó là những tấm ảnh mẹ đã dẫn anh đi sở thú chụp lưu niệm.
“Tất cả đều là tài sản của mẹ tôi, một thứ cũng không được bỏ !”
“Anh tỏ thái độ gì vậy hả ? Dám lớn tiếng với mẹ tôi ư, tôi bắt anh phải xin lỗi mẹ tôi ngay lập tức !”
“Tôi cưới cô là có nghĩa vụ yêu thương mẹ cô, tại sao ? Cô lấy tôi thì không thể yêu thương mẹ tôi được sao ?”
Cơn mưa sau đêm tối mang một chút hơi lạnh lẽo, đường phố vắng lặng đìu hiu, xe cộ và người đi trên đường thưa thớt dần. Một chiếc xe hơi đang chạy vượt đèn đỏ và phóng qua những biển cấm nguy hiểm, không ngừng tăng tốc phóng nhanh trên đường.
Chiếc xe hơi ấy chạy thẳng đến viện dưỡng lão được nằm trên lưng chừng đồi núi, anh ngừng xe và phóng nhanh lên lầu, mở cửa phòng ngủ của mẹ. Anh đứng nhìn bất động, mẹ đang lấy tay xoa đôi chân phong thấp của mình âm thầm khóc trong đêm.
Bà nhìn thấy con trai đang cầm trên tay chai dầu gió, cảm thấy an ủi và nói : “Mẹ quên lấy đi, cũng may con mang đến cho mẹ !”
Anh bước vội đến bên mẹ và quỳ xuống.
“Tối rồi, tự mình mẹ có thể xoa được mà, ngày mai con còn phải đi làm, hãy về nhà đi !”
Anh ngập ngừng một hồi lâu, nhưng cuối cùng không nhịn được khóc và nói : “Mẹ ơi, con xin lỗi, xin lỗi…”

Xem Tiếp »

Giới Thiệu

Quoc.name.vn tên khai sinh là Nguyễn Tiến Quốc. Sinh ngày 14/02. Luôn suy ngẫm và tìm hiểu về cuộc sống xung quanh, ước mơ làm cho cuộc sống của mình và mọi người trở nên tốt đẹp và hoàn mỹ nhất. Đây là blog chia sẻ của Quoc.name.vn

© 2013 Quoc.name.vn.Bản Quyền Bài Viết Được Bảo Vệ - Chúc các bạn vui vẻ ! DMCA.com Protection Status
Facebook: Fb.com/nguyenquocbk.